Tin tức   /  Pháp luật
Bé có quyền được sống

Bé có quyền được sống

Trước vành móng ngựa của TAND tỉnh Hậu Giang sáng hôm ấy là một người đàn ông trung niên với nước da trắng xanh, ánh mắt khắc khoải.

 Phương sinh trong gia đình có khá đông anh em tại thị xã Ngã Bảy, tỉnh Hậu Giang. Học xong lớp 12, Phương xin vào làm cho một cơ quan ở gần nhà rồi lập gia đình và làm cha khi mới ở tuổi 20. Năm 2004, vợ mất, anh ta tái hôn với một phụ nữ mới ngoài 20 tuổi, chỉ hơn người con lớn 2 tuổi. Nhưng ở với nhau khoảng một năm, người vợ trẻ “dứt áo ra đi”.

 
Năm 2007, Phương gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với chị Nguyệt (32 tuổi, quê Bến Tre) khi chị này đến tỉnh Hậu Giang làm thuê. Nguyệt có máu đỏ đen, nghiện bài bạc nên mắc nợ với số tiền lớn. Phương nhiều lần khuyên can nhưng chị Nguyệt không nghe, vẫn lao vào cờ bạc như con thiêu thân. Nợ nần ngày càng chồng chất, suy đi tính lại, anh ta quyết định xin nghỉ việc để lấy tiền trợ cấp bảo hiểm xã hội trả một phần nợ cho vợ.
 
Thấy Phương nuông chiều vợ có phần thái quá, những người thân trong gia đình phản đối kịch liệt. Từ đó, mâu thuẫn giữa chị Nguyệt với gia đình chồng trở nên gay gắt. Để không phải khó xử, anh ta đưa vợ đến thị trấn Ngã Sáu, huyện Châu Thành, Hậu Giang thuê nhà trọ mở quán cà phê buôn bán kiếm sống.
 
Đầu năm 2009, Nguyệt sinh được một bé gái đặt tên là Vy. Bé bị hở hàm ếch và bại não, mọi sinh hoạt ăn uống đều phải có người chăm sóc. Cuộc sống vốn đã vất vả, thiếu thốn do người vợ bài bạc nợ nần nay lại càng thêm khó khăn. Thương vợ con, Phương lao vào làm việc không biết ngơi nghỉ để có thể chăm lo cho gia đình.
 
Trong khi đó, chị Nguyệt vẫn chơi bời, đua đòi rồi đột ngột bỏ đi vào cuối năm 2011. Thương con thơ tật nguyền thiếu tình thương của mẹ, Phương bỏ dở việc làm, cậy nhờ người thân trông nom rồi đi khắp nơi tìm kiếm vợ nhưng không thấy nên buồn bã trở về. Ngày 17/4, Phương bất ngờ nhận được lời nhắn của vợ thông qua một người hàng xóm rằng đang chuẩn bị đi nước ngoài để tạo lập cuộc sống mới, đừng tìm kiếm và chờ đợi vô ích….
 
Thất nghiệp, con lại bệnh tật khiến Phương cảm thấy bế tắc, chán chường, nảy sinh suy nghĩ kết liễu cuộc đời của cả hai cha con để thoát khỏi “cảnh tăm tối, đau khổ”. Ông ta lấy chai thuốc trừ sâu có sẵn trong nhà, rót ra cái ly nhỏ vẫn dùng để cho bé Vy uống thuốc. Phương uống trước, rồi lấy muỗng cà phê múc cho bé Vy. Sự việc được người em gái của Phương phát hiện nhưng bé Vy đã tử vong. Còn Phương sau 3 ngày điều trị đã được cứu sống.
 
Tại phiên tòa sơ thẩm có rất đông những người đến tham dự. Nhiều người trong số họ đã không cầm được nước mắt khi nghe bị cáo kể lại bi kịch cuộc đời khi có người vợ bài bạc, vô trách nhiệm với cả đứa con chịu nhiều bất hạnh từ lúc lọt lòng. Trong bi kịch đó còn có sự nhu nhược, thiếu ý chí và quyết đoán của ông ta. “Vì thương vợ, bị cáo đã cố khuyên nhủ cô ấy từ bỏ bài bạc, cố làm lụng để trả nợ cho vợ…", Phương trình bày.
 
Ông ta cho rằng bị bế tắc từ lúc vợ bỏ nhà đi, phải ở nhà chăm sóc con mà nghỉ làm, tiền bạc không có, nợ nần chồng chất. "Bị cáo nghĩ nếu một mình bị cáo chết, không ai chăm sóc cho đứa con tật nguyền nên mới làm vậy, không ngờ... Bị cáo rất hối hận, đau đớn", Phương nghẹn ngào.
 
Nhìn Phương hồi lâu, vị chủ tọa nói: “Có thể cuộc sống của bị cáo thật sự khó khăn khi phải một mình chăm con đau ốm. Có thể trong một lúc nghĩ quẩn, bị cáo thực sự thấy bế tắc. Nhưng con bị cáo vô tội, dù tật nguyền, bệnh tật, cháu vẫn có quyền được sống". Nghe những lời phân tích trên, Phương gục đầu xuống vành móng ngựa.
 
Theo nhiều người, thời gian thi hành bản án 13 năm rồi cũng qua nhưng chắc chắn nỗi ray rứt, ám ảnh về hành vi đã gây ra sẽ theo Phương đến suốt cuộc đời.